• Trang chủ
  • Xã hội
  • Thầy Giáo Lê Văn Hà: Gần 39 năm “cháy”hết mình cho sự nghiệp giáo dục
23 lượt xem

Thầy Giáo Lê Văn Hà: Gần 39 năm “cháy”hết mình cho sự nghiệp giáo dục

0533ed61fd11094f5000

Thầy giáo Lê  Văn Hà hiệu trường trường THCS& THPT Việt Trung

Được biết, thầy Lê Văn Hà sinh tháng 6 năm 1961 trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng và hiếu học, sớm bước trên con đường nhìn tưởng chừng bằng phẳng nhưng nhiều chông gai với “nghề dạy học” đem tri thức ươm mầm những hạt giống tương lai. Thời gian như thoi đưa, thấm thoát mà gần 39 năm gắn bó với nghề.

Trong đó, trên 20 năm làm công tác quản lý nhà trường. Bao nhiêu năm công tác cũng là bấy nhiêu năm phấn đấu, rèn luyện toàn tâm toàn ý cho sự nghiệp trồng người. Từ một thầy giáo trẻ yêu nghề, sau khi rời trường Sư phạm thầy được điều động lên huyện Hướng Hóa, tỉnh Bình Trị Thiên. Tháng 10 năm 1982 chính thức thầy đặt chân lên xã Hướng lập huyện Hướng Hóa, nơi cách Thị trấn Khe sanh 2 ngày ròng đi bộ, ngày đó trường chỉ có hơn 20 học sinh và 5 thầy giáo. Đây cũng là vùng đặc biệt khó khăn của tỉnh Bình Trị Thiên lúc bấy giờ, qua nhũng ngày đói khát, sốt sét, mưa rừng…Thế nhưng,nhờ đồng nghiệp và nhất là các anh cán bộ, chiến sĩ đồn Biên Phòng Cù Bai giúp đỡ mới vượt qua. Sau 4 năm dạy trong bản Cù Bai thì được Phòng Giáo dục Hướng Hóa chuyển về dạy tại trường PT cấp 2-3 Hướng Hóa. Dù dạy học trong Bản hay về thị trấn Khe Sanh thầy đã có nhiều cố gắng, nhiều đóng góp cho nhà trường và họ sinh, được mọi người yêu quý.

Cuối năm 1987 thầy chuyển về huyện Bố Trạch làm công tác giảng dạy nhưng lại tiếp tục được cử đến dạy tại PTCS xã Sơn Lộc, một xã khó khăn của huyện. Tại đây,  dù dạy chỉ một năm nhưng để lại nhiều dấu ấn về công tác Đoàn – Đội cho học sinh.

Tháng 8 năm 1988, thầy được điều động và bổ nhiệm Phó hiệu trưởng trường PTCS Ba Rền nay là trường TH và THCS bán trú Ba Rền, thực sự đây là một địa danh, một vùng đất khó khăn, điều kiện cuộc sống rất khó, học sinh đi học xa, điều kiện trường lớp, thiết bị dạy học hầu như không có, học sinh chủ yếu là con em của cán bộ, công nhân Lâm trường Ba Rền (sau này mới có con em Dân tộc thiểu số).

Giai đoạn những năm 1991-1992, tình hình khinh tế có nhiều khó khăn, học sinh đi học quá ít, một số trường phải nhập lại. Khi đó, thầy chuyển về PTCS Nam Trạch từ tháng 12 năm 1991. Tháng 10 năm 1993 thầy chuyển về trường PT cấp 2-3 Việt Trung, nay là trường THCS và THPT Việt trung. Ngày mới về thầy được phân công làm Tổng phụ trách Liên Đội, năm 1995 đến 2002 thầy làm Bí thư Đoàn trường. Sau đó, vào tháng 1 năm 2004 cho đến nay thầy đảm nhiệm chức vụ phó hiệu trưởng rồi đến hiệu trưởng

Trong gần 39 năm công tác thầy được lãnh đạo Sở, cấp chính quyền ghi nhận thành tích: Giấy khen từ cấp thị Trấn đến huyện,  đạt danh hiệu cán bộ tiêu biểu giai đoạn 2010-2015 và giai đoạn 2015-2020, Bẳng khen tỉnh, bằng khen TW đoàn,Bằng khen Tông Liên đoàn lao động Việt nam, Bằng khen Bộ trưởng, băng khen Thủ tướng…

Song song với đó, thầy là một nhà giáo tận tâm. Thầy Lê Văn Hà đặc biệt quan tâm đến các đối tượng học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Qua đó, xây dựng các mối quan hệ tốt với các tổ chức, cá nhân là mạnh thường quân để tìm nguồn tài trợ giúp đỡ các em vượt qua khó khan nhằm giúp các em thêm tự tin vượt qua hoàn cảnh trở thành những học sinh chăm ngoan, học giỏi.

Cùng với đó, thầy không chỉ hết lòng vì học sinh, ở thầy còn có tình cảm của thầy luôn dành cho đồng nghiệp. Thầy luôn lắng nghe chia sẻ, cũng như dành sự cảm thông sâu sắc nhất với mọi người. Đồngthời, thầy dành cho giáo viên những lời động viên, khích lệ, những lời góp ý chân thành nhất. Mối quan hệ giữa thầy và tập thể sư phạm trường không đơn giản chỉ là mối quan hệ giữa lãnh đạo và cấp dưới mà là tình bạn, tình đồng nghiệp, đồng chí cao cả…Thầy kể tháng 10 năm 1986 thầy và thầy Nguyễn Văn Huệ quê ở Quảng Trị đi bộ 2 ngày dưới mưa (từ Khe Sanh vào), khi đến sông Xê Măng Hiêng (cách trường chừng 2km) khi đang lội qua sông thì lũ ống cuồn cuộn đổ về, Huệ bị trôi trước còn thầy trôi sau, khoảng hơn 1 km thi nước chuẩn bị đỗ thác nên dòng nước chạy chậm lại nên cả 2 cung vào bờ được. Tối đó nhờ Bộ đội Biên Phòng Cù Bai mới qua được cái rét và cái đói.

Kỷ niệm thứ 2 làn năm 1998 khi đang là Bí thư đoàn trường, ngày đó mưa to, sợ ngập cầu Đá Mài học sinh không về được nên nhà trường cho học sinh nghỉ học, lúc bấy giờ học sinh đi về và qua cầu khá động, thầy đã đi cùng học sinh đến cầu và dẫn các em qua, khi mọi học sinh sang bờ Bắc thì thầy quay về. Do không yên tâm nên thầy quay lại thì thấy 2 học sinh ở lại vớt củi trôi và đã chuyển lên bờ 2 bó. Thầy hết hồn học sinh lớn rồi mà dại quá, nguy hiểm quá, trong lòng bực tức, nhưng thầy cũng thấy được học sinh vùng khó khăn ngoài việc đi học các em còn nghỉ để chuyển củi đuốc cho gia đình và bao điều khác, thầy chia sẻ thêm.

Trước thềm năm học mới 2021-2022  là cũng đến lúc phải chia tay mái trường đầy kỷ niệm, phải tạm biệt với học trò thân yêu; các đồng nghiệp yêu quý để nghỉ hưu theo chế độ, dù tâm hồn còn tràn đầy nhiệt huyết… Vẫn biết, cuộc đời sự nghiệp đều có giới hạn của nó, đến tuổi thì nghỉ chế độ là chuyện bình thường. Tuy nhiên, cũng còn có những trăn trở. Đó là mong ước đối với những giáo viên mới ra trường phải sớm học tập rèn luyện, mài dũa chuyên môn nghiệp vụ, thấy được sự khác nhau giữa lý thiết học tại trường và thực tế dạy học, phải xác định chỉ có tự học tập, rèn luyện, học hỏi thế hệ thầy cô trước để tồn tại và phát triển, đáp ứng yêu cầu đổi mới như hiện nay. Họ mới được tuyển dụng chừng 1 năm mà mình chưa giúp gì nhiều cho họ về nghiệp vụ, về cách thực thi nhiệm vụ, về nghiên cứu phương pháp và đổi mới phương pháp trong dạy học và giáo dục học sinh.

Trong công tác đôi khi yêu cầu cao đối với thầy cô, nghiêm túc trong đánh giá thì không biết ai đó có trách móc gi hay không (thầy trăn trở)… vì mình ít nói về việc mình đã làm, ít cho người khác biết ý định và việc mình đã giúp họ thành người giáo viên mẫu mực. Chia tay nhà trường, thầy cô và đặc biệt là các em học sinh thân yêu từ lớp 6 đến 12 và những thế hệ trước đó chỉ mong họ luôn xứng đáng là những thành viên trường Việt Trung yêu thương, mình luôn tồn tại trong suy nghỉ của họ.

Trò chuyện với chúng tôi, thầy Lê Văn Hà – Hiệu Trưởng trường THCS & THPT Việt Trung gửi gắm: “Mai này tôi không còn sát cánh ngày ngày ở bên các đồng chí, đồng nghiệp của mình nhưng tôi vẫn luôn dõi theo những bước tiến của các đồng chí, mong các đồng chí ở lại tiếp tục phát huy những thành tích đã đạt được, tiếp tục xây dựng tập thể đoàn kết để phấn đấu, cống hiến cho phong trào giáo dục của quê hương Thị trấn NT Việt Trung, huyện Bố Trạch luôn luôn bồi dưỡng thế hệ trẻ đạt nhiều thành tích cao trong các hoạt động giáo dục, viết tiếp những thành tích vào trang sử vẻ vang của truyền thống nhà trường. Còn tôi, tôi mong các bạn đồng nghiệp, các em học sinh, phụ huynh hãy coi tôi như một người thân xa nhà, trong cuộc sống gia đình hoặc trên quãng đường công tác có những niềm vui, nỗi buồn hãy báo cho tôi biết để cùng chia sẻ với các đồng chí, đồng nghiệp.

Dịp này, cho tôi gửi lời cảm ơn đến lãnh đạo Đảng, chính quyền địa phương, Ban đại diện cha mẹ phụ huynh, lãnh đạo sở  giáo dục nơi tôi đã từng đến làm việc trong những năm qua và lãnh đạo ngành, chính quyền đã ủng hộ tôi trong suốt thời gian công tác…”.

                                                                                                 Hoàng An

http://thitruong.doanhnghiepvn.vn/thay-giao-le-van-ha-gan-39-nam-chay-het-minh-cho-su-nghiep-giao-duc-350.html

Thẻ tìm kiếm: